Suy nghĩ xung quanh việc ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố công khai ra khỏi Đảng

Xin thành thật từ đáy lòng tôi chúc mừng ông Lê Hiếu Đằng đã tuyên bố công khai ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCS). Dù rằng trước đây tôi là người kịch liệt phản đối ông Đằng vì thiếu thực tế khi manh nha khởi phát ý tưởng ra đời một đảng mới với lời hiệu triệu các đảng viên từ bỏ Đảng cùng tham gia trong khi chính mình thì chưa đầu tầu gương mẫu và cũng chưa phác thảo sơ lược một cương lĩnh-hành động của một chính đảng ra làm sao. Theo thiển ý của tôi, ông Đằng nên viết lại cho chỉn chu và gửi cho cơ sở đảng nơi Ông gần đây từng sinh hoạt cho dù có thể lâu rồi Ông khi đi hội họp nữa!? Chứ không nên viết như tờ giấy nhắn nhủ gấp gáp và đôi chỗ còn viết tắt, thiếu dấu. Hoặc giả nếu có một nhóm trí thức, cựu chiến binh, nghệ sĩ…là đảng viên có ý định này thì nên viết một bài thật long trọng có tính tập thể nhằm khẳng định từ nay không còn có nghĩa vụ, trách nhiệm gì với ĐCS nữa nếu như không muốn viết đơn ra khỏi Đảng gửi cơ sở đảng nơi mình sinh hoạt lần cuối cùng. Đây là tính nguyên tắc, tổ chức nếu ai còn là dính dáng với ĐCS mà có ý định hoạt động xã hội, chính trị với tư cách một người tự do.

null
Tuyên bố công khai ra khỏi Đảng của ông Lê Hiếu Đằng. Nguồn : diendanxahoidansu.wordpress.com

Tuyệt đối không được dùng những hành vi xé/đốt thẻ Đảng hoặc tố khổ, tố ác Đảng nếu có là ở một bài phân tích độc lập hay lúc trà dư tửu hậu. Vì khi chúng ta xin vào thì chúng ta đã tự nguyện phấn đấu và cũng đã tuyên thệ trung thành trước Đảng kỳ, chân dung Hồ chủ tịch thì nay cảm thấy không phù hợp, không còn tình cảm với ĐCSVN nữa thì khi ra cũng nên “li dị” cho đàng hoàng và giữ lại những kỷ niệm một thời mình đã từng chiến đấu, hi sinh và trưởng thành khi gắn bó với ĐCS. Tôi nhớ hồi tôi sinh viên khi còn phấn đấu vào ĐCS, có một ông anh họ là cựu chiến binh chiến trường miền Nam từng nói với tôi “Bây giờ chú phấn đấu vào Đảng còn dễ chứ thời của anh là trả bằng máu, bằng tính mạng của chính mình trên chiến trường”.

Dĩ nhiên điều tôi viết ra đây có thể khiến những người là nạn nhân của chế độ Cộng Sản hay thuộc chế độ cũ VNCH cảm thấy khó chịu nhưng hết sức thông cảm vì cá nhân tôi hay những người như ông Lê Hiếu Đằng cái việc ra khỏi Đảng không phải là dễ dàng. Trong thực tế tôi biết ngoài xã hội hay trong chính họ hàng của tôi có những người không còn tha thiết với Đảng vì vấn đề lý tưởng nhưng họ bị ràng buộc vô hình bởi quá khứ, gia đình nên họ không có lối thoát. Họ không dám công khai viết đơn nêu rõ lý do nên đành âm thầm không sinh hoạt hoặc nại một lý do khác. Chẳng hạn cách đây vài tháng qua một nhân mối trong hội NO-U, một anh đã giới thiệu cho tôi một chú là cựu chiến binh, giáo viên trường tăng thiết giáp có suy nghĩ muốn công khai bỏ Đảng. Nhưng qua gặp gỡ, chú tâm sự thành thực “Đảng thì không còn tha thiết nữa nhưng còn nặng nghĩa tình nên cũng nhùng nhằng chưa dứt khoát”.

Qua đây, cũng nên hình thành một dạng hội tự phát của những người bỏ Đảng công khai mà tôi đã từng nêu lên Ý tưởng về CLB Huynh Đệ Lầm Đường Lạc Lối. Hội này nên khiêm tốn là một dạng như các loại hội thân hữu như đồng hương, đồng ngũ, đồng bệnh…thì hơn. Vừa là chỗ dựa tinh thần cho những người sắp ra/mới ra bị hụt hẫng vì tinh thần, bà con họ hàng/đồng nghiệp dị nghị, phân tích tình hình xã hội/chính trị nói chung hoặc thăm viếng-đỡ đần nhau như bản chất chung của các hội thân hữu. Vì không phải cứ ai ra khỏi ĐCS là có ý định hoạt động dân chủ hay tham gia một đảng phái/tổ chức chính trị khác. Ngay cả những người này nếu có ý định hoạt động chính trị thì về quan điểm, đường lối chưa chắc đã giống nhau, hoàn cảnh cá nhân khác nhau nên không thể đánh đồng nhằm tạo hậu thuẫn từ những người bỏ Đảng đứng sau lưng một vài cá nhân nào đó cho dù đó là thiện chí, tiến bộ. Hãy để sự quyết định cho mỗi cá nhân độc lập nếu cảm thấy phù hợp và tự nguyện đồng ý. Càng không thể coi những người bỏ Đảng là một hạt nhân nòng cốt nhằm qui tụ các thành phần/tổ chức khác vây quanh nhằm tạo thế “đôi công” với ĐCSVN. Xét về đường dài không có lợi cho đại cuộc Dân Chủ. Quan điểm của tôi là quan điểm chủ nghĩa Quốc Gia nên tôi luôn suy nghĩ lấy toàn cục làm trọng.

Tiện đây những ai đã từng ra khỏi Đảng dù công khai hay âm thầm nên thắp một nén tâm hương tưởng nhớ các tiền bối uyên thâm, nổi tiếng như học giả Nguyễn Kiến Giang và những người đã quá cố mà trong thời kỳ xét lại, chống Đảng tại miền Bắc và lẻ tẻ tại miền Nam sau 1975 chỉ vì qua điểm khác biệt mà ngộ nạn. Cá nhân tôi coi những người đó thực sự “xứng danh anh hùng” bị phân biệt đối xử, ghẻ lạnh của xã hội còn hơn cả những người đi tù vì đấu tranh dân chủ, người bỏ Đảng hiện nay. Vì những người này khi ra còn được một cộng đồng Internet chú ý, quan tâm và đỡ đần ít nhiều trong khi những người bỏ Đảng thời kỳ xét lại gần như là bên lề của xã hội vào thời kỳ đó. Cố nhiên còn những gương anh hùng khác không phải đảng viên ĐCS nhưng trong phạm vi này tôi chỉ đề cập đến trường hợp bỏ Đảng mà thôi.

Cuối cùng và một lần nữa xin chúc mừng ông Lê Hiếu Đằng đã trở thành một người tự do!

null
Tác giả đi viếng bác Nguyễn Kiến Giang (Nguyễn Thanh Huyên) vào chiều ngày 04/12/2013

Ghi chú: cảm xúc bài viết của tôi dựa trên 2 đường link sau:

1) TUYÊN BỐ từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam của ông LÊ HIẾU ĐẰNG – blog diendanxahoidansu.wordpress.com
2) Ông Lê Hiếu Đằng bỏ Đảng Cộng sản – Báo BBC

%d bloggers like this: